Mọi người khỏe không?

Hello~

Hôm nay xong việc sớm một tí nên lượn lờ lên thăm “nhà”, thì ra lại đã gần một năm từ sau post gần nhất, mỗi lần như thế đều cảm thấy mình thật thiếu trách nhiệm với wordpress. Hầy…

Nhưng mọi lời nhắn của các bạn, GG đều đã đọc và phản hồi (nói cho bớt áy náy ^^).

Một năm qua lại xảy ra quá nhiều việc, nhiều sự mất mát, đồng thời lại thu hoạch sự trưởng thành. Tin rằng chúng ta đều đã và đang trải qua những khó khăn như nhau, GG hy vọng các bạn và gia đình đều bình an, có nhiều tinh thần để vượt qua thử thách mà cuộc sống dành cho mình. Cũng mong rằng nếu bạn tình cờ ghé thăm Nam Cung Điệp Y, nơi này có thể mang lại cho bạn một thoáng bình lặng.

Mọi việc bất thường quá, GG ko dám hứa hẹn lịch update hay gì nữa, chỉ hy vọng trong thời gian tới có thể vào dọn cỏ thường xuyên hơn.

Một lần nữa, chúc các bạn có nhiều sức khỏe và an vui nhé ^^

Gửi lại một tấm hình trong lần du lịch gần nhất (2019 lận haha). Mọi khó khăn sẽ qua đi, bình minh không bao giờ vắng mặt. Hẹn ngày “tái ngộ” nha ^^

Location: Moeraki Boulders

Review: Miền xanh thẳm

Miền xanh thẳm

Tác giả: Trần Hoài Dương

“Tôi chìm vào trong kỉ niệm. Mẹ tôi đang dẫn mấy chị em tôi đi trên cánh đồng vào một buổi chiều. Hôm ấy đi đâu nhỉ? Tôi không còn nhớ nữa. Chỉ nhớ là một buổi chiều rất đẹp, chuồn chuồn bay rợp trời…” Bao nhiêu người trong chúng ta sẽ có những trải nghiệm tương tự như thế về ký ức tuổi thơ nhỉ, không nhớ rõ chính xác đi đâu, muốn làm gì, chỉ duy nét đẹp của ký ức là hằn sâu trong lòng.

“Miền xanh thẳm” mở đầu với cuộc chia ly của cậu bé Thiện và gia đình để đi theo học ở Bắc Giang, nơi cách xa ngôi nhà tại Hà Nội, trên chuyến tàu sẵn sàng mở ra cho cậu một khung trời mới. Không dùng quá nhiều bút mực cho nỗi buồn chia ly, thay vào đó, với cách kể chuyện bằng ngôi thứ nhất, tác giả cho Thiện dùng đôi mắt trẻ thơ vẽ nên cho người đọc bức tranh trực diện đầy sức sống với khung cảnh bạt ngạt lúa, người lớn, trẻ con và thậm chí là gia súc, đều đang lao động trong niềm hoan hỷ của những ngày hoà bình đầu tiên. Đã vậy, tôi hy vọng dùng bài viết này ghi lại những nét đẹp mà tôi cảm thụ được từ tác phẩm, những nét đẹp cuộc sống bình dị nhất mà nhịp sống vội vàng ngày nay rất khó trải nghiệm.

Tính cách của tôi khá giống Thiện, có lẽ vì thế mà cũng bị thu hút bởi tính vui nhộn mạnh dạn của thằng Bảo, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên cậu bé này xuất hiện. Nụ cười rạng ngời, với kiểu “lão mổ” tự tin thái quá mà ta dễ dàng tìm thấy ở những đứa trẻ tính tình hướng ngoại, và vài giây e thẹn hiếm có của cậu nhóc khi phát hiện thầy Tín cũng đang có mặt, đã để lại cho tôi rất nhiều cảm tình. Bảo rất sôi động và hoạt bát, luôn là đứa nói nhiều nhất trong nhóm, pha đủ thứ trò cười cho mọi người xung quanh. Bảo còn rất nghĩa khí khi hết mực bảo vệ Thiện, người bạn cùng lứa với mình, mọi lúc mọi nơi. Nhưng điều thu hút tôi nhất ở nhân vật này, là tinh thần lạc quan và tình yêu quê hương. Quê hương trong mắt cậu bé là đẹp và đặc biệt làm sao, dẫu rằng cái cổng đầu làng “thật hùng vĩ” trong lời kể của cậu chỉ là một cổng làng nhỏ bé thô sơ phủ đầy rêu phong; dẫu cho con sông đầy thú vị trong lời kể của cậu thực tế chỉ là một dòng chảy nhỏ xíu mà dù cho hai người mỗi người ở một bên “sông” nói chuyện bằng âm lượng bình thường cũng không hề hấn gì… Rõ ràng Bảo chính là tấm gương phản chiếu của mỗi chúng ta. Quê hương, chỉ hai chữ thôi đã chất chứa tình cảm thân thương. Quê hương không đặc biệt vì những đặc sản hay danh tiếng của vùng đất, nó độc nhất vô nhị vì gắn kết với ký ức tuổi thơ của mỗi người. Thích lắm câu nói của cậu nhóc khi nói về nỗi tiếc nuối quê mình không được chọn làm kinh đô, nó “tiếc đứt ruột“, nhưng trầm ngâm một hồi thì vui ngay vì dù gì đã “đủ nổi tiếng rồi, cũng chỉ thua kém đất kinh kì một chút xíu.” Ngẫm lại, tôi phải thừa nhận rằng trẻ con ngày nay không phải ai cũng có được sự lạc quan và biết tự an ủi như thế.

Tôi là một đứa con của đất Sài Gòn, không có dịp ngày ngày trông thấy ruộng đồng, rơm rạ, lúa nước hay đàn trâu đàn gà như Bảo, thành phố trong ký ức của tôi là một nơi có rất nhiều con hẻm rộng hẻm hẹp, thông với nhau, mật độ cư dân rất cao, đi vào từ đầu này rồi luồn lách thế nào đấy ắt hẳn sẽ trở ra ở một đầu khác cách xa nhà cả cây số, và tôi, đã từng luồn lách ở những con hẻm ấy chỉ cốt yếu để tránh cái nắng mùa hè; khu vui chơi đơn sơ ở gần nhà hồi 20 năm trước nay đã là nơi tọa lạc của một chung cư cao tầng; thành phố nơi tôi sống, ngày càng ít khoảng không để nhìn ngắm trời xanh mây trắng; cây cầu Calmette thấp chũn với đầy những người bán nghêu sò ốc hến ngày trước đã trở thành cây cầu vừa cao vừa dài có sáu ngã rẽ; thành phố ngày càng phồn vinh, đất nước ngày càng phát triển, nhưng công viên lớn nhất ở gần nhà ngày trước lại nhỏ dần, và tôi, chưa bao giờ ngờ rằng mình lại có ngày lạc lối hơn ba mươi phút để tìm đường về nhà, ngay chính tại nơi mình lớn lên. Không biết nếu như Bảo của năm xưa nhìn thấy quê hương mình cũng phát triển như thế, nó sẽ như thế nào nhỉ?! Tôi thật sự, thật sự rất muốn được cái tính lạc quan của cậu bé này an ủi…

Bảo cũng là đứa vô tư nhất mà tôi nhận thấy trong cả câu chuyện, dù rằng nó cũng có những lúc rất oai phong lẫm liệt khi ước gì mình được sinh sớm hơn, được đi bộ đội, ra chiến trường giết sạch quân xâm lược, cứu lấy nước nhà. Song song đó, nó cũng là đứa con đáng yêu nhất của người mẹ hiền, khi Thiện nghe Bảo ngồi líu lo kể mãi với mẹ về những gì mình đã trải qua ở trường lớp, ở nhà trọ, từ những việc nhỏ nhặt nhất, lần đầu tiên trong quyển sách này, tôi rơi nước mắt cùng Thiện. Không có cuộc sống của ai là dễ dàng, khi còn nhỏ, ba mẹ chỉ lầm lũi làm việc để mưu sinh, nhà tôi dù rằng không lan tỏa một không khí uể oải như nhà Thiện, nhưng có lẽ vì tính cách, mọi người trong nhà đều ít nói, tôi càng không thể, không có thói quen tâm sự với mẹ của mình. Thời gian được tiếp xúc với ba mẹ ít quá, ít đến mức tôi chỉ biết dặn mình chăm lo tốt cho bản thân, không để người lớn bận tâm chính là cách tốt nhất để biểu đạt tình thương với họ. Vì vậy khi Thiện nghĩ “Thì ra có mẹ chính là thế đấy”, thì nước mắt tôi đã bất giác trào ra, và mọi chi tiết theo sau triển khai cho câu nói này, đều hoàn toàn nằm trong dự liệu. Tôi rất ngưỡng mộ Bảo, cũng như ngưỡng mộ mọi người con có thể cùng mẹ làm những việc tưởng chừng ngớ ngẩn nhất, như nhìn mây trôi, hoa nở, hay lá rụng…

Hình ảnh đẹp thứ hai lưu lại ấn tượng trong tôi, là mẹ Thiện cuống quýt đẩy hết ba đứa con vào một cái cống khi đột nhiên có máy bay “Bà già” lượn lờ trên đầu, trong khi bản thân bà thì ngồi chắn ngoài miệng cống. Đúng vậy, mẹ luôn luôn cao cả như thế, khi nguy hiểm xuất hiện, không cần đắn đo không cần suy nghĩ, sự an toàn của con cái bao giờ cũng là nhất. Cậu bé Thiện chắc chắn mang phần nào đó tính cách của nhà văn Trần Hoài Dương, vì vậy câu nói của Tô Hoài gửi cho Thiện: “Văn anh sẵn sàng một không khí trong sáng lắm…” mới vô tình khớp với tác phẩm này đến vậy. Không biết là vì cuộc sống và con người ngày trước vốn thế, hay vì đôi mắt lương thiện, tâm hồn trong sáng của tác giả, mà xuyên suốt tác phẩm, bất kỳ ai cũng hiền từ nhân hậu. Từ bà cụ Muộn, anh Nhu, thầy Tín, thầy Luyến, cô Kim, ông bà Thượng, hay ngay cả người mẹ kế, hoặc bà Thơ, người duy nhất được tác giả miêu tả là “rất to tiếng, rất thích chửi”, cũng là một người hiền, bà chửi chỉ vì muốn bảo vệ cháu mình, thậm chí đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, bà cũng đang bảo vệ cháu mình. Ông Thơ thì dùng hết nắm đỗ tương, đỗ xanh duy nhất còn sót lại để nấu cho cháu Thiện của mình ăn. Thầy Luyến dùng cả thân mình che chắn cho Thiện dưới trời mưa giông gió lớn trong căn phòng thí nghiệm bị dột, chỉ bằng một lời “ráng đi em, cũng sắp sáng rồi.” Ngay cả cách xử sự của phụ nữ ngày xưa, vợ thầy Tín, cũng rất khác bây giờ. Tôi rất nhớ chi tiết Thiện giúp giữ con thầy Tín, nó lỡ tay làm đứa nhỏ sợ hoảng hồn và có một lúc ngừng thở. Cô An, mẹ của đứa bé, không quát mắng Thiện vì thấy cậu bé mặt mày trắng bệt không có giọt máu, thay vào đó là trấn an, đến vài ngày sau mới nhỏ giọng chỉ bảo. Còn ngày nay, người lớn có thể dễ dàng nổi nóng đánh đập trẻ nhỏ chỉ vì chúng vô tình đánh rơi một cái chén… Cuộc sống ngày trước sao mà khổ quá, nhưng cớ sao đâu đâu cũng thấm đượm tình người, mỗi một việc trông như vô cùng nhỏ nhặt đối với họ, đều vô tình lay động cung đàn trong tôi, thương lắm những cử chỉ yêu quý mà trưởng bối dành cho trẻ con. Không như ngày nay, cuộc sống gần như no đủ, điều kiện sinh hoạt tốt hơn, nhưng sống ở cùng một tầng trong chung cư, hai nhà kề bên một năm chưa chắc đã nói được với nhau mười câu. Tôi luôn tự hỏi là điều gì đã làm xa rời mối quan hệ giữa con người với nhau? Là vật chất, công nghệ? Tôi nghĩ, có lẽ là chính con người. Câu thoại nghe như “phi thực tế” duy nhất của nhân vật Nhu nói rằng: “Giá mà hoàn cảnh anh em mình đừng quá khó khăn, đừng quá phải lo nghĩ về chuyện kiếm sống thì thích quá nhỉ. Anh rất thèm những giờ phút bình yên như thế này.” Con người mỗi ngày làm lụng vất vả, cắm đầu tiến tới, lẽ nào chỉ vì muốn có được cuộc sống tốt hơn ư? Không, không. Tiếng lòng của phần lớn con người sống trên thế gian này, đặc biệt là con người từng trải qua thời loạn, có lẽ là muốn được yên bình, vui vẻ, hạnh phúc. Tôi tin đó mới là thứ mà con người theo đuổi. Nhu là một nhân vật đặc biệt, anh rất giống anh hai của tôi, đảm đương, hiếu thuận, có trách nhiệm. Nhưng xuất phát từ tư tâm, tôi muốn lưu giữ riêng tình cảm này, kỷ niệm với anh hai, nỗi nhớ về người anh của tôi, có lẽ nên được cất giấu cẩn thận trong tâm trí…

Về phần cậu bé Thiện, tác phẩm đã khắc họa rất chi tiết hình ảnh một cậu bé ngoan ngoãn, hiền lương. Ấn tượng của tôi về Thiện cũng khá nhiều, nhưng hình ảnh đẹp nhất có lẽ là chi tiết bình dị nhất, khi Thiện và Bảo đi bắt cá, bắt ếch, cái suy nghĩ bắt nhiêu đó là đủ rồi của Thiện, chính lòng từ bi ấy làm tôi cảm động. Tấm lòng nhân hậu rất ư là trẻ thơ ấy khiến tôi nhớ đến một sự việc xảy ra trong chuyến thăm Đài Loan. Đó là một ngày của tháng tư, hoa trẩu trơn màu trắng trên núi nở rộ, hoa trẩu trơn rất lạ, sau khi nở rộ chúng sẽ rời khỏi cành cây và rơi xuống đất. Lúc ấy có một đứa trẻ độ năm tuổi được mẹ dẫn đến chơi, người mẹ sau khi dẫn con tới dưới gốc cây thì đi sang một bên trò chuyện với một người khác. Đứa trẻ mừng rỡ và cười tươi vô cùng khi đứng giữa trận “mưa hoa”, song đến khi mọi thứ lặng xuống, cậu bé muốn quay về bên mẹ thì bất chợt thấy bối rối và bất lực vì phát hiện mình đã bị “nhốt” giữa biển hoa trẩu trơn, gương mặt cậu mếu lại như muốn khóc và chỉ biết gọi “Mẹ ơi, mẹ ơi, làm sao đây?”. Bà mẹ nghe gọi thì quay sang bảo “Ngốc, tới đây nè.”, nhưng cậu bé vẫn chỉ biết gọi mẹ, may thay một người đàn ông đến nói với bà mẹ “Con của chị thật lương thiện, nó không nhẫn tâm giẫm lên những đóa hoa, sau này lớn lên nó cũng nhất định không nhẫn tâm làm hại bất kỳ sinh mạng nào.” Bà mẹ bấy giờ mới hiểu ra và đi tới mở ra cho con mình một lối đi. Tôi cũng như bừng tỉnh ngộ, và cảm thán vô cùng. Sự bất nhẫn của đứa trẻ đối với cái đẹp, đã ngày một không dễ dàng tìm thấy trong nền giáo dục hiện đại nữa. Mở đầu của “Tam tự kinh” nói “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”, thiện lương là đức tính sẵn có của mỗi con người, nhưng nếu không được truyền dạy và gìn giữ, tính chất cao đẹp dù cho vốn có cũng sẽ bị bào mòn và chôn vùi. Vậy mới thấy, người lớn chúng ta nhiều lúc trái lại nên học hỏi trẻ con, đừng để lãng quên tâm hồn thuần khiết hướng về cái đẹp. Trang Tử cũng nói “Thiên địa hữu đại mỹ nhi bất ngôn”, trời đất vận hành theo một quy tắc tuyệt vời nhưng trời đất có nói gì đâu, thiên nhiên hoặc giả không nói không rằng càng không tự cao, nhưng không có ngày nào là thiên nhiên lười biếng. Một đóa hoa, trông như mảnh mai yếu ớt, thậm chí có những hoa chỉ nở trong một ngày, nhưng tất cả hoa đã trải qua hơn 300 triệu năm thử thách của thiên nhiên, đào thải và tiến hóa mới sinh tồn được đến ngày hôm nay, liệu mỗi một hình dạng, màu sắc của hoa, phải chăng đều tượng trưng cho sự nỗ lực đấu tranh trong yên lặng? Thầy tôi nói, khi không biết phải làm sao thì hãy ngắm nhìn một đóa hoa, tự nhiên sẽ hiểu. Phật Thích Ca Mâu Ni khi thuyết pháp tại Linh Tựu Sơn cũng đã cầm một đóa hoa lên ngắm nghía rất lâu, không nói một lời, đại đệ tử Ma Ha Ca Diếp mỉm cười hiểu ý, Phật truyền lại đóa hoa cho đại đệ tử, về sau Phật Ca Diếp cũng trở thành Sư tổ Thiền tông đầu tiên mà chúng ta được biết. Từ đó ta có thể thấy, trí tuệ trong cuộc sống dường như đều xuất phát từ đôi mắt biết phát hiện cái đẹp, từ tâm hồn biết nhìn nhận cái đẹp.

Tôi muốn nói tôi thật sự khá giống cậu bé Thiện, tuy nhiên, Thiện giỏi hơn tôi, cậu đã dạy cho tôi một bài học, rằng mọi thứ xảy ra trong cuộc sống chỉ nên trải nghiệm ở hiện tại, Thiện thật đáng nể khi nghiệm ra “‘cái gì đó’ còn xa vời vợi, còn mơ hồ lắm, tôi không dám nghĩ đến nhiều. Hãy cứ biết là sống, sống một cách đầy đủ, với tất cả lòng say mê, khao khát vươn tới…” khi vẫn chỉ mới là một học sinh tiểu học. Chúng ta ngày nay, sống quá vội vàng, bỏ lại nhiều tiếc nuối, chính bản thân tôi cũng phạm những lỗi sai mà đến nay vẫn không biết cách cứu vãn, nhưng nhờ có Thiện, hay nói khác hơn là nhờ có những dòng chữ vô cùng mộc mạc nhưng cảm động của tác giả, tôi tin mình sẽ biết cách đi tiếp con đường này như thế nào. Tôi luôn tin Văn học Thiếu nhi không phải chỉ đơn thuần dành cho thiếu nhi, nó dành cho mọi lứa tuổi, có người lớn nào mà không trải qua giai đoạn này, và vô tình bỏ quên nó ở một xó xỉnh của ký ức, chờ khi được khơi dậy, nhớ lại mục tiêu và hoài bão ban đầu, rồi không khỏi bật cười, hoặc tìm lại được dũng khí tiếp tục tiến bước? Văn học không nên chỉ là một công cụ kinh doanh, nó nên là một thứ gì đó giúp con người lắng đọng, nhà văn là một nghệ sĩ với đôi mắt tinh tường biết phát hiện cái đẹp, dùng câu chữ “vẽ” lại vẻ đẹp ấy, và gửi đến mỗi một người khao khát tìm kiếm sự yên tĩnh trong tâm hồn. Năm nay quả địa cầu của chúng ta bị bệnh, dịch Covid khiến chúng ta phải tạm thời giãn cách, nhưng nếu suy nghĩ ở một góc độ khác, thiên nhiên đang muốn chúng ta học cách ngồi lại với gia đình, ngồi lại với bản thân. Tôi không biết trong tương lai cuộc đời sẽ đưa đẩy bọn trẻ trong truyện đi đến đâu, họ có thực hiện được ước mơ của mình hay không, nhưng tôi tin họ chắc chắn sẽ nỗ lực sống tích cực, giống như Thiện, hay nhà văn Trần Hoài Dương và biết bao nhà văn khác, sẽ không ngừng mang cái đẹp đến cho mỗi chúng ta, dù năm tháng vẫn trôi mãi, trôi mãi.

YMVKD – Chương 04

Chương 4

Mọi tiếng động xung quanh thoạt nhiên đồng loạt biến mất.

Đôi mắt của Tiết Ly Y chợt lay động, đôi chân bất giác tiến lên một bước, rồi từ từ lui trở về, song ánh mắt vẫn dõi theo Quan Cẩn Du. Đứng ở bên này, Quan Cẩn Du cũng cảm nhận được nỗi lòng khẩn thiết và ý thăm dò của ánh nhìn ấy.

Tiết Ly Y đang chờ ý kiến của cô.

Quan Cẩn Du hiểu rõ, nếu như mình rời đi, đối phương chắc chắn sẽ không quấy rầy, vốn dĩ giữa họ cũng chẳng có quan hệ gì. Nhưng nhìn dáng vẻ của Tiết Ly Y hiện giờ, không biết đã gặp phải khó khăn gì từ sau lần gặp trước, nếu như mình mặc kệ, cô gái kia có khi nào sẽ suy đồi từ đây? Vừa không biết chữ, lại khờ khạo như vậy, biết mưu sinh bằng cách nào…

Chưa kịp chờ Quan Cẩn Du trả lời hết những câu hỏi trong lòng thì cô gái ở bên kia đường đã bước lên vạch qua đường với tốc độ khó tin và đang chạy về bên này.

— Vấn đề là, đang đèn đỏ! Continue Reading

YMVKD – Chương 03

Chương 3

Tiết Ly Y không rời khỏi bằng cửa chính, điều này không có nghĩa là cô đã không thử đi bằng đường này, suy cho cùng, dù có thiếu thường thức của thế giới bên ngoài cách mấy thì cô cũng biết cửa sổ là lối đi của kẻ trộm cắp, ngặt nỗi cô lặng nhìn khóa cửa nhà Quan Cẩn Du hết mấy giây, cuối cùng buộc lòng phải chọn lối đi cửa sổ.

Sáu giờ rưỡi sáng, đường phố ở Lâm Thành trên cơ bản vẫn còn rất yên tĩnh, người đi làm chưa rời khỏi giường, kẻ chơi đêm đã sớm tan tiệc, những người thức sớm hơn cả chú gà gáy buổi tinh mơ chắc chỉ có các cô bác kinh doanh bữa sáng.

Tiết Ly Y ấn nhẹ vào bụng mình, trong mắt tuôn ra một nỗi cảm kích chân thành.

Đúng là người thiện. Continue Reading

YMVKD – Chương 02

Chương 2 – Lạ kỳ

 

Cuối cùng thì Quan Cẩn Du quyết định “xách” cô gái ấy về nhà.

Khi đỡ cô gái đang nằm im bất động đứng dậy, Quan Cẩn Du phát hiện đối phương cao hơn mình một chút, may mà không nặng, từ đây về nhà cũng không xa nữa, nếu không cô nghĩ mình sẽ “thôi rồi” ngay trên đường về.

Cứ ba bước đi lại nghỉ một lúc, rốt cuộc rồi cũng vào được thang máy, sau khi bấm vào số 6 thì Quan Cẩn Du đã hối hận. Thử hỏi đầu óc cô có phải có vấn đề không chứ, tại sao phải “lượm” người về nhà, tại sao không báo cảnh sát, có phải đơn giản hơn không? Không thể phủ nhận quả thực là cô đã đánh người ta ngất xỉu, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là tự vệ. Continue Reading