30,000 foot – Chương 46-48

Chương 46

Tư duy rối bời, tim đập nhanh như muốn nhảy phốc ra ngoài, bờ môi run lên vài cái, Nam Hướng Bắc nhìn mẹ của mình, chẳng nói nên lời.

Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị mẹ mình hỏi thẳng thắn như vậy, Nam Hướng Bắc hoàn toàn có thể phủ nhận, nhưng cô không muốn làm thế.

Che giấu tạm thời và cố tình lừa gạt, trường hợp thứ hai không thể nào xảy ra ở cô, bởi vì, cô không muốn gạt mẹ của mình.

“Theo mẹ về công ty.” Nhìn dáng vẻ vô dụng thế kia của con mình, Bắc Đường Lạc Anh thản nhiên mở lời, sau đó quay sang Tô Vi Tích đang đứng bên cạnh Nam Hướng Bắc, rất tự nhiên mà cúi xuống bế cô bé lên.  Continue Reading

30,000 foot – Chương 43~45

Chương 43

Họp tổng kết chuyến bay xong, về đến nhà thì đã hơn 10 giờ, Tô Hướng Vãn vốn dĩ sẽ trực tiếp về phòng như mọi khi, nhưng lần này, không hiểu vì sao khi đi ngang phòng của Tô Vi Tích, cô đã dừng lại, khẽ khàng đẩy cửa nhìn vào trong.

Dưới ánh đèn giường màu vàng ấm áp, đứa nhỏ đã ngủ say, tay phải gác trên gối, chiếc điện thoại cũng tuột khỏi tay do chủ nhân sớm đã rơi vào giấc mộng.

Tô Hướng Vãn đặt hành lý xuống, rón rén đi vào, cúi xuống nhìn Tô Vi Tích một lúc rồi nhẹ nhàng đặt tay của cô bé vào trong chăn, sau đó cầm điện thoại lên định để ra xa giường.

Ngờ đâu điện thoại còn trong tình trạng đang gọi. Continue Reading

Hóa ra – Chương 18

Chương 18 – Là say hay là tỉnh

Không khí trên đường về tĩnh lặng hơn rất nhiều. Dưới đề xuất của Trình Tranh, cả ba đồng ý gọi taxi, Tô Vận Cẩm ngồi vào trước, Trình Tranh thấy vậy, cũng rất không khách sáo mà chui vào dãy ghế sau ngồi cạnh cô. Ba người đã có hai người là trai trẻ cao to, không lý gì lại chen chúc nhau ở phía sau, Thẩm Cư An mỉm cười, tự mình mở cửa ghế lái phụ.

“Chờ đã.” Tô Vận Cẩm nhanh chóng xuống xe từ cánh cửa bên phía mình, chạy lên đổi chỗ với Thẩm Cư An, “Ngồi ở đây sẽ không dễ bị say xe.”

Lúc đi, Thẩm Cư An còn giới thiệu với Trình Tranh về phong tục tập quán và kiến trúc nổi bật của thành phố, vậy mà giờ đây, cả anh cũng trở nên im lặng. Đến nửa đường, Tô Vận Cẩm quay lại hỏi Trình Tranh: “Tôi và Cư An phải về trường, cậu xuống xe ở đâu?”  Continue Reading