Đường ngựa vằn – Chương 35

Chương 35 – Tranh cãi

Kiều Hiểu Kiều tòng cảnh bao năm, ngoại trừ kinh nghiệm xã hội và tính tình được trau dồi thêm thì việc dưỡng thương đối với cô cũng đã dễ như trở bàn tay. Cơ thể quen với việc bị thương của cô đã hình thành một năng lực phục hồi phi thường. Dẫu rằng tai nạn lần này cơ hồ đã đưa cô đến quỷ môn quan dạo vài vòng, nhưng chỉ sau vài tháng nghỉ ngơi, cô đã lại nhảy nhót xuất hiện trước cửa đồn cảnh sát.

Đương nhiên, Hiểu Kiều cũng không có tinh thần cống hiến đến quên mình, khi phải di chuyển quá nhiều hoặc khi lên cầu thang, vết thương vẫn sẽ biểu tình. Vì vậy, tổ trọng án 3 tạm thời do Lưu Trung Bảo dẫn dắt, và công việc của Hiểu Kiều trong thời gian này, chính là ngồi trong phòng làm việc: viết báo cáo, cũng chính vì thế mà cô có thêm nhiều thời gian để hoạt động tự do. 

Chỉ là, đối với cô và Cận Ngữ Ca mà nói, khoảng thời gian khi chưa vào đêm cũng không được xem là thời gian. Giờ vàng đối với những cặp tình nhân thông thường khác, thì ở Cận tổng tài, cùng lắm chỉ là sự thay đổi của địa điểm làm việc và nội dung công việc, hoàn toàn không liên quan đến vấn đề ngắm hoa thưởng nguyệt.

Về điểm này, Hiểu Kiều rất hiểu, nhưng trải qua biến cố đột ngột lần trước, cô bắt đầu có hơi rục rịch. Hương vị dịu dàng ấy, cô đã không được nếm trải rất lâu rồi, lâu đến mức, cơ hồ sắp quên đi.

Ba giờ chiều, rảnh rỗi đến vô vị, Kiều Hiểu Kiều quyết định chuồn ra ngoài đến tòa nhà Cận Thị để điểm danh, dẫu rằng cô không có lý do cũng không có can đảm lên đó. Vậy nên, Kiều cảnh quan chỉ có thể ngồi chờ trong quán cà phê ở đối diện. Điều này không là gì vì đối với Kiều cảnh quan mà nói, có những lúc, chờ đợi cũng là một niềm hạnh phúc.

Nhưng cũng có những lúc, phía sau của chờ đợi không hẳn sẽ là một kết quả hạnh phúc.

Còn chưa đến giờ tan ca, cô đã trông thấy Cận Ngữ Ca xuất hiện trước tòa cao ốc. Vừa thấy người đẹp, Hiểu Kiều liền quên cả suy nghĩ, vội vàng nuốt hết thức ăn vào miệng, thanh toán đâu đấy rồi chạy ra ngoài. Chưa chờ cô chạy đến nơi thì vài chiếc xe màu đen sang trọng đã lần lượt đậu trước cửa Cận Thị.

Vài người da trắng bước xuống, Cận Ngữ Ca và Khương Quỳ ở sau lưng cô cùng tiến lên đón chào, vui cười hàn huyên. Bấy giờ Hiểu Kiều mới phản ứng ra, Cận Ngữ Ca xuống đây là để đón khách, không liên quan gì đến cô.

Cô đã hí hửng chạy sang đây, giờ thì ngượng ngùng vô cùng, nhưng nhất thời lại không quay về kịp, thế là đứng hình tại chỗ, chỉ biết dõi theo hình bóng của Ngữ Ca.

Ngữ Ca nhìn thấy cô trong lúc quay lưng lại, song cũng chỉ là nhìn thấy mà thôi, ánh mắt lướt qua, không có bất kỳ ý nghĩa hay ám thị nào. Cô rất tự nhiên mà xoay người, dẫn theo cấp dưới của mình đi vào tòa nhà cùng những vị khách của họ.

Kiều Hiểu Kiều bị phớt lờ ngẩn ra một lúc, bĩu môi, rồi tự cười mình. Rất bình thường thôi, Cận Ngữ Ca trong giờ hành chính, thường là không thân thiện cũng không cần biết đến ai. Nhưng Ngữ Ca đã nhìn thấy mình rồi, ắt sẽ tự có dự tính, mình chỉ việc chờ là được.

Dù sao cũng đã gần giờ tan ca, cô quyết định chờ đến cùng. Hiểu Kiều ôm theo ba lô chạy đến ngồi xuống bồn hoa ở phía không xa, đung đưa cặp giò đang duỗi thẳng ngắm nhìn kẻ qua người lại, rất kiên nhẫn mà chờ đợi.

Khi Cận Ngữ Ca xuống thì trời đã sụp tối. Kiều Hiểu Kiều thấy xe của cô xuất hiện, lập tức nhảy xuống bồn hoa, đứng chờ sẵn trên con đường Ngữ Ca chắc chắn sẽ chạy ngang.

Ngờ đâu xe của Cận Ngữ Ca chẳng dừng lấy một giây nào, dửng dưng chạy qua chỗ Hiểu Kiều đứng, và Ngữ Ca ở trong xe thì đang nghiêng mặt trò chuyện với một người nước ngoài, lần này, ngay cả một cái nhìn cũng không dành cho cô.

Mãi đến khi xe đã đi rất xa thì Kiều cảnh quan vẫn còn ngơ ngác chưa chịu hồi thần. Nếu đặt ở trước đây, biểu hiện này của Cận Ngữ Ca không phải chuyện lạ. Nhưng bây giờ đâu phải như lúc trước nữa, tại sao đãi ngộ vẫn không thay đổi chứ???

Cảnh quan Kiều Hiểu Kiều nghĩ mãi cũng không thông, mà nghĩ không thông thì càng ấm ức, ấm ức dẫn theo cơn giận. Cận Ngữ Ca, chỉ có cậu biết kiêu ngạo thôi sao? Mình cũng biết vậy! Không thèm thì không thèm, cậu không đếm xỉa thì mình không sống được nữa à?

Nực cười!!!

 

Nằm ngoài dự kiến, Cận Ngữ Ca sau khi tiếp đãi khách hàng về nhà thì không nhìn thấy hình bóng quen thuộc đâu. Cô vẫn ngỡ rằng, mọi thứ đáng lẽ sẽ trở về như trước đây.

Tuy nhiên, cũng có thể có sự thay đổi. Ví dụ như hiện nay, không thấy người muốn nhìn thấy, Cận đại tiểu thư đã thay đổi tác phong im lặng không đoái hoài của ngày thường, trái lại là rất quả đoán mà lấy điện thoại ra.

“A lô?” Giọng nói bực bội của Kiều Hiểu Kiều vọng lên.

Ngữ Ca không so đo với cô, ra lệnh một cách dứt khoát:

“Qua đây.”

“Ngủ rồi.” Một lý do không mấy mới mẻ.

“Qua đây ngay.” Hoàn toàn xem như không nghe thấy.

“….”

Im lặng năm giây, cúp máy. Cận Ngữ Ca không hề bị ảnh hưởng, bình thản lấy chìa khóa ra mở cửa, thay đồ, pha cà phê, sau đó ngồi xuống làm việc.

 

Ở bên kia, Kiều Hiểu Kiều đích thật đã nằm xuống giường giơ chân đạp văng tấm chăn, vừa mặc đồ vừa lầm bầm:

“Sinh nhầm lúc người ngoài hành tinh đụng trúng địa cầu á? Sản vật của quá trình phân hủy hạt nhân não á? Sao lại để mình gặp phải chứ? Thật là vinh dự vô cùng hoảng sợ vạn phần….”

Than thì than, oán thì oán, đã nhận lệnh thì cũng phải chấp hành thôi. Nửa tiếng sau, cửa nhà của Cận Ngữ Ca bị đập rầm rầm.

Cô đang cầm tách cà phê thứ hai và vừa trở ra từ nhà bếp, nghe thấy tiếng động thì tiện tay mở cửa, sau đó đặt cà phê xuống bàn.

“Cậu không biết bấm chuông sao? Cho dù muốn gõ cửa cậu không thể gõ đàng hoàng sao?”

Kiều Hiểu Kiều không trả lời, vào cửa là đá văng giày ra, ngồi khoanh chân trên sô-pha rồi bật tivi lên. Nhận ra Hiểu Kiều có hơi khác thường, Ngữ Ca dừng lại động tác muốn vòng ra bàn làm việc mà đứng ở trước bàn nhìn cô.

“Sao rồi, không vui à?”

“Cậu thử bị làm lơ xem có vui nổi không?”

Ngữ Ca cảm thấy tức cười, thái độ của Hiểu Kiều hiện giờ hơi khác phong cách ngày thường.

“Lửa khá to nhỉ?” Nhưng tâm trạng của Ngữ Ca rất tốt, vì vậy không khí xem như tạm giữ được cân bằng. Kiều cảnh quan gương mặt nhăn nhó, không thèm đáp lại.

“Lúc đó đang ở ngoài mà, cậu muốn mình làm sao chứ?” Rất hiếm hoi, Cận tổng chịu giải thích.

Hiển nhiên là cô đã nhìn thấy Hiểu Kiều vào lúc chiều, nhưng một mặt, tình thế lúc ấy thật sự không thể phân tâm, mặt khác, trong hoàn cảnh lúc đó, cô không cách nào có biểu thị gì với Hiểu Kiều.

Nếu đặt ở lúc trước, Kiều cảnh quan gặp phải chuyện như thế, dù có không vui cũng sẽ tự tìm chỗ tiêu hóa, chắc chắn sẽ không oán trách Cận tổng tài, bởi vì đại tiểu thư căn bản sẽ chẳng đoái hoài đến cô. Nhưng bây giờ khác rồi mà, điều cần nói cũng đã nói rồi, thế nào cũng phải nâng cao đãi ngộ cho một cảnh sát nhân dân chứ. Bị làm lơ như vậy, kiểu nào cũng không thoải mái.

“Ở ngoài thì sao chứ? Chúng ta có gì mà không thể cho người ta biết?”

Hiểu Kiều mắt vẫn nhìn tivi, phun ra một câu cứng đơ.

Ngữ Ca nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, không nổi giận, song cũng không nói thêm nữa.

“Cậu sợ bị ai biết? Đó không phải là công ty của cậu sao? Tổng tài gặp gỡ một người bạn, ai dám có ý kiến?”

Cận Ngữ Ca từ từ thở ra một hơi, đè nén tâm trạng sớm đã bị phá vỡ. Lâu ngày không gặp, ngay khi mối quan hệ của cả hai đang dần đi vào giai đoạn ấm dần, cô không muốn làm cho không khí trở nên căng thẳng. Kiều Hiểu Kiều đang ngồi khoanh chân trên sô-pha kia, dẫu rằng sắc mặt nhăn nhó, nhưng dưới ánh đèn, nước da trắng trẻo ấy, mái tóc xoăn mềm ấy, cảm giác muốn trân trọng sau khi trải qua mất mát khiến cô rất muốn đến gần.

Hiểu Kiều của hôm nay không còn giống ngày thường. Trước đây, tuy Ngữ Ca có nghi kỵ, nhưng ở rất nhiều lúc, Hiểu Kiều trái lại là người chú ý che giấu mối quan hệ này hơn. Hôm nay cô đột nhiên nổi lửa, nhất thời cũng khiến Ngữ Ca không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

“Đang bình thường mà cậu nổi cơn gì thế?”

“Đối với cậu đương nhiên là bình thường rồi, còn mình thì sao? Mình thật sự không hiểu, trong lòng cậu, mình đứng ở vị trí nào? Hay là căn bản chẳng có lấy một vị trí?”

Kiều Hiểu Kiều không chỉ khác thường, mà còn có vẻ không chịu buông tha. Cận Ngữ Ca nhìn sang hướng khác không muốn đôi co với cô nữa. Cuộc chiến của hai người, hoặc là không diễn ra, một khi đã bắt đầu thì ắt hẳn sẽ trở mặt. Kiều Hiểu Kiều chẳng phải người dễ tính, Cận Ngữ Ca càng không phải.

“Trong từ điển của cậu, gia đình xếp đầu tiên, sự nghiệp là trọng tâm, bạn bè không thể thờ ơ, khách hàng thì càng quan trọng. Tất cả những thứ này được xếp hạng xong, trái tim của cậu còn có chỗ nào dành cho mình không? Còn phải lo ngại có bị soi mói hay không ư? Mình đâu phải chuột cống, tại sao chỉ có thể hoạt động về đêm?”

Hiểu Kiều cuối cùng cũng nhìn vào mặt Ngữ Ca, nhưng tiếp sau cái nhìn này, lại là một loạt những lời chất vấn.

Ngữ Ca trầm mặt nhìn ngược trở về Hiểu Kiều, nét mặt không chút biểu cảm.

“Chúng ta có gì nào? Cậu đã lấy ai chưa? Mình đã kết hôn chưa? Chúng ta đâu phải vụng trộm, lại không làm điều trái với đạo đức, tại sao không thể ở bên nhau chứ? Trong một tiệc rượu thương nghiệp, hơn một nửa những người trong đó đều không phải đi cùng người yêu, tại sao họ có thể quang minh chính đại, còn chúng ta thì phải lén lút? Hay là vì mình không xứng với thân phận tổng tài của cậu, khiến cậu mất mặt?”

“Cạch!” một tiếng, tách cà phê đang cầm trên tay của Ngữ Ca bị cô đặt mạnh trở về đĩa, dịch thể trong ấy văng ra một ít.

Hơi thở bắt đầu nặng hơn, Cận Ngữ Ca vẫn đang cố gắng khống chế cảm xúc. Hiểu Kiều cũng rất kích động, hai má tức đến ửng đỏ.

“Hôm nay cậu uống nhầm thuốc phải không? Không chịu ngưng đúng không?”

Ngữ khí của Ngữ Ca rất nghiêm khắc, hiển nhiên là cũng đã nổi giận.

“Cậu ở vị trí nào trong lòng mình? Mình còn muốn hỏi, mình ở vị trí nào trong lòng cậu đấy!”

Ánh mắt của Hiểu Kiều bắn ra vô số con dao, cô như con gà trống dựng đứng bộ lông, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.

“Kiều Hiểu Kiều, cậu cảm thấy cậu đã chịu uất ức đúng không? Cậu cảm thấy cậu tình sâu như biển, còn mình thì không biết điều đúng không?”

Kiều cảnh quan hất mặt sang hướng khác, ý rất rõ ràng: chính xác là như cô đã nói đấy.

“Vậy mình hỏi cậu, cậu xem mình là gì? Cậu lại xem nơi này là gì?”

Giọng của Ngữ Ca lạnh xuống, Kiều Hiểu Kiều nhất thời cứng họng, không rõ ý của Cận Ngữ Ca.

“Kiều cảnh quan muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, không cần nhắn nhủ không cần báo trước, phòng trọ cũng không tự do đến vậy đâu chăng? Còn mình? Bức thiết phải tiếp đón vô điều kiện?!”

Những lời khó nghe, cô đã không nói ra, nhưng ý nghĩa bao hàm trong ấy lại đã quá rõ ràng.

2 thoughts on “Đường ngựa vằn – Chương 35

  1. Thật là đuối với cái ngữ điệu “Qua đây” của tổng tài, ờ mà cho dù Cận tổng có thuộc về ngoài hành tinh hay sản vật quý giá gì thì Kiều cảnh quan cũng phải râm rấp nghe theo thui chứ bít làm đc gì hơn =))

    Kiều cảnh quan chap này có phần…mất phong độ và hơi…vô lý thì phải. Nổi cơn giận dỗi chốc lát thì đc mà căng quá làm NC mất bình tỉnh luôn thì nguy. Dù bít sau sự việc đó cách đối sử của 2ng đã khác trước nhưng suy cho cùng vẫn chưa thể gọi là…official. Hơn nửa Cận tổng đang đón khách mà ko lẻ để khách đứng đợi mà qua chào hỏi với HK sao, còn lần thứ 2 thì dường như NC hok hề hay biết sự hiện diện của HK mà :(

    • “Qua đây” =))) Tớ cũng cực kỳ khoái chỗ này, bá đạo thấy rõ lun (ai nói bá đạo chỉ thuộc về các anh? Tổng tài nhà tớ bà đạo lên là cảnh sát cũng phải sợ đấy =]] )

      Chính xác là trong lần thứ 2, 99% NC ko hay bít HK đứng ở ngoài, NC tưởng HK đã về nhà ko à, mà cũng tội, cảnh quan phải cố lên, làm sao đó để ngta còn cho cái key chứ chẳng lẽ cứ ngồi cầu thang hoài? :p

      Anw, tớ khoái xem cãi lộn, cãi đi cãi đi, cãi cho hết khuất mắc trong lòng, giải tỏa rồi thì tình cảm mới có bước đột phá mới được.

Trao đổi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s